Bản Ngã Cuộc Đời

117

BẢN NGÃ CUỘC ĐỜI

Tác Giả : Thiền Sư

Nghe và Ngẫm :

Bản chất cuộc sống là sự phát triển và thay đổi không ngừng, chúng ta đều bị chi phối bởi quy luật phát triển của vũ trụ. Trong quá trình trưởng thành, từ khi có ý thức đến giai đoạn định hướng tính cách, chắc ai trong chúng ta cũng đã đôi lần đào sâu để đi tìm sự thật về bản ngã của con người mình.

Khởi đầu khi còn sơ sinh, bản ngã con người đều như nhau, sau này tuỳ thuộc vào giáo dục, điều kiện và môi trường sống mà bản ngã phát triển, thay đổi dần và hình thành nên tính cách riêng mỗi cá nhân. Trên hành trình trưởng thành, từ khi có ý thức đến giai đoạn định hình lại tính cách thì ắt hẳn ai trong chúng cũng đôi lần tự hỏi bản thân mình là ai và câu chuyện tìm kiếm chính bản ngã của mỗi người, hầu hết ai trong chúng ta đã từng được nghe qua.

Phật dạy rằng, một khi cái tôi đó (tức là bản ngã) càng lớn lên, con người càng gây nhiều nghiệp chướng, sai lầm. Thoạt nghe có thể triết lý này rất khó nghe. Tại sao khẳng định cái tôi của mình lại là nghiệp chướng? Khẳng định cái tôi của mình không phải là một cách để phát triển con người và xã hội hay sao? Thiếu đi cái tôi, liệu con người có động lực để phát triển không, hay cứ chỉ “bình bình” như mọi người trong xã hội mà thôi?

Thực ra, giáo lý đạo phật hoàn toàn không đồng nhất việc thiếu đi cái tôi- bản ngã với việc cố gắng tự hoàn thiện bản thân mình. Con người vẫn cần cố gắng, cần phát huy hết khả năng của mình cho công việc, cho sự phát triển của nhân loại. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần quên đi phần tôi trong người mình, từ đó hòa nhập với cộng đồng, với thiên nhiên. Sống Vô ngã để không còn thấy mình là quan trọng, để bao dung hơn và thanh thản hơn.

Âu thì đó cũng là “bản ngã cuộc đời” của mỗi người chúng ta !